Hoàng hậu và thừa tướng lén lút dùng đơn thuật để khống chế Hoàng đế. Chính vì thế, Hoàng đế bí mật giao di chiếu cho Vương Huyên, đợi khi nào ông qua đời thì công bố. Lo sợ Hoàng đế sẽ đổi ý truyền ngôi cho Tử Đạm, Hoàng hậu dùng mọi cách để lấy được di
Hoàng hậu vi thượng, khuynh phi niệm - Liễu Tự Hàn. Cơ phi yên sơ vì hồ tiên đến thiên giới chợt nghe thấy tiên tướng tại nghị luận bọn họ trong mắt vô ai có thể đụng tố cùng thượng tiên. Chân chính nhìn thấy của nàng thời gian, tố cùng thượng tiên bởi vì không cẩn thận thải Cơ phi yên giấu đầu lòi đuôi mà bị nàng thôi lạc nhân gian.
Nếu nhìn lại lịch sử, các dự luật và thỏa thuận về khí hậu luôn được coi là vấn đề gây tranh cãi và gặp rất nhiều rào cản ở Thượng viện Mỹ trong hơn 34 năm qua. Thượng viện Mỹ được xem là chướng ngại vật ngăn quốc hội thông qua các dự luật về biến đổi
Đọc truyện tranh Hoàng Hậu Tại Thượng, Xin Nhận Một Lạy Của Vi Phu chap 19 full đủ bộ, không die, tải nhanh không quảng cáo mới nhất tại NhatTruyenZ. Hoàng Hậu Tại Thượng, Xin Nhận Một Lạy Của Vi Phu. Chapter 1.
Trong lịch sử thế giới, không có bà hoàng nào đứng vững, có quyền chi phối quốc gia, sống qua hơn 5 đời vua. Thế nhưng, ở nước Việt Nam lại có một bà hoàng hậu (sau đó là thái hậu) sống qua 8 đời vua.
t0j09q. [BHTT][NP][ĐN Diên Hy Công Lược] Hoàng Hậu Vi Thượng 49714 lượt thích / 619485 lượt đọc Sẽ làm sao nếu Phú Sát Dung Âm là hoàng hậu nhưng tâm tình không ủ dột nữa? Sẽ làm sao nếu Dung Âm không sống trong sự tranh giành hậu cung mà sống trong sự sủng ái của các phi tần khác? Có thể bạn thích? [ĐN KnY] Kimetsu no Yaiba Truỵ Nguyệt. Tác giả YukiUch25 29108 3234 Author YukiUch25, aka 𝑦𝑢𝑘𝑖ℎ𝑒ℎ𝑒𝑒_ Book cover by Thi Nhan Bui aka Neal Nè, do not use without permission! Thể loại NP, chủ yếu là xuất phát từ phe phản diện. Again, không phải thuần ngọt văn, rất nhiều conflict. H, nhiều hay ít phụ thuộc vào độ điên của tác giả. Truyện được viết theo dạng nhiều shortfic với nội dung độc lập, các tình tiết sẽ liên kết với nhau để đạt được thể hoàn chỉnh ở cuối cùng. All for my bae Hyo. Ngoài ra cũng cho tác giả được thử thách bản thân mình. Introduce my OC Hyo Fuyutsuki, sự tồn tại mỏng manh nhưng luôn được dè chừng giám sát bởi những kẻ mạnh nhất trong Thập Nhị Nguyệt Quỷ, ngay cả Kibutsuji Muzan cũng không thể kiềm hãm nổi bản tính chán sống của nàng. Thế mới nói, thực tiễn và nghịch lý luôn luôn song hành tồn tại. Lời dẫn Kibutsuji Muzan vừa thu nạp thêm một con quỷ. Một con quỷ chán ghét sự sống, nhưng lại mang trên người vẻ đẹp của sự vĩnh hằng. Một con quỷ đi ngược lại với tất cả những đạo lý tồn tại mà hắn đã đặt ra trước đó. Nhưng không sao, vì đó là nàng. [Kimetsu no Yaiba] Hương hoa tử đằng Tác giả KhaLyn1 42792 4179 Thế gian tồn tại những điều bạn không nên biết đến. Nếu bạn tình cờ nhìn thấy một phần trong góc tối của thế giới bên ngoài thì có lẽ không trở lại cuộc sống bình thường được nữa. Dù vậy, cho dù tôi biết đến sự tồn tại của "Quỷ", cho dù tôi từng tuyệt vọng cỡ nào, thế giới này vẫn còn nhiều điều tốt đẹp đáng được trân trọng. Tôi đang cố gắng hết sức chiến đấu và bảo vệ điều đó. * Lời tác giả Ban đầu, mình chỉ dự định viết oneshot ngắn thôi nhưng cuối cùng lại quyết định viết dài hơn. Gửi độc giả và fandom thân iu, bạn có thể comment những tình tiết và đề tài mà các bạn muốn mình viết. E hèm, về phần tình cảm của nữ chính, giới hạn trong phạm vi thả thính thôi. [KnY] Vì sao Kamado huynh đệ lớn lên giống nhau như đúc Tác giả __DongNhanTeam_DNT__ 4063 486 Link gốc Tác giả Giang Trạch. Converter Haki - Liên Minh Đồng Nhân. Bookcover Kuu - Liên Minh Đồng Nhân. Tình trạng Còn tiếp _______________ Tương lai Tanjirou xuyên qua trở lại quá khứ, làm cho cùng thời không đồng thời tồn tại hai cái Tanjirou. Mà hắn không nghĩ tới chính là, hắn mỗi một bước hành động đều đem khiến cho thật lớn hiệu ứng bươm bướm. Giả thiết 1, vai chính là tương lai Tan cùng thiếu niên Tan, tự sủng văn 2, xin đừng khảo cứu 3, thời gian tuyến quấy rầy Tag Kiếp trước kiếp này Thiếu niên mạn Sảng văn Từ khóa tìm kiếm Vai chính Kamado Tanjirou, Kamado Nezuko ┃ vai phụ Kamado Tanjuuro, Kamado Kiei, Tomioka Giyuu, trụ ┃ cái khác Kibutsuji Muzan, mười hai quỷ nguyệt. Blue Lock - Genius. Tác giả autumn_echoing 2358 252 Bóng đá? Cô quả thật có từng chơi.. Chơi rất giỏi, nhưng rồi vì cái tai nạn năm ấy đã khiến cho một kẻ với ước mơ cháy bỏng kia bị vùi dập dưới chiếc xe tải... - Truyện có thể OOC và cốt truyện lệch quỹ đạo. [EDIT][Thiên Đế x Long Vương] Thiên Hải Nhất Phương Tác giả meobeo_1510 120067 8560 [Na Tra chi ma đồng giáng thế đồng nhân] Couple Thiên Đế x Long Vương !!! Có sinh tử!!! TRUYỆN DỊCH TỪ QT NÊN CHỈ ĐẢM BẢO 80% CÂU CHỮ CỦA TÁC GIẢ. VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI NƠI KHÁC Nguồn Cre ảnh bìa [ĐN Fairytail ] Nhật Nguyệt Vương Long Tác giả user29212787 15855 1283 Melanie-một cô gái được rồng nuôi lớn, cô cũng giống như bao sát long nhân khác được đưa đến từ 400 năm trước nhưng "đen thôi đỏ quên đi", đang lúc dịch chuyển thì cô bị trục trặc thế quái nào đó và cuối cùng cô lại biến thành một con mèo? Đón xem Melanie sẽ gặp những gì nha [GinShin] Tác giả mixhoo0701 66545 3602 DO MỘT SỐ VẤN ĐỀ VỀ NICK CŨ NÊN TUI SANG NICK MỚI NÀY NHA. Title [GinShin] Author Ti Lạp Pairings Gin × Shinichi Shinichi đã nửa năm từ ngày đó không gặp hắn...nhưng hình bóng hắn chưa một lần phai đi, thậm chí ngày một đậm thêm, in sâu vào trí nhớ cậu... Với sự hỗ trợ của dàn mỹ nhân, liệu cậu có thể quay lại với Gin? Một vụ nổ có sắp đặt nhắm vào Gin, Shinichi một mực muốn báo tin cho Gin liền bị đối thủ bắt làm con tin... Gin sẽ làm gì? Mối tình giữa thiên thần và ác quỷ liệu có được nối lại? 🍀🍀🍀🍀🍀🍀🍀 Do quá u mê cp này nhưng lại không có nhiều fic nên tui đã tự tay làm nên fic này. Nhưng với đầu óc có chỉ số EQ và IQ trên dưới hai con số, vẫn mong mọi người nhẹ tay ạ. Vì bản thân không có nhiều kinh nghiệm trong việc viết truyện liên quan nhiều về trinh thám hay phá án nên những gì trong fic rất ư là đơn giản. Nhân vật vẫn thuộc về tác giả Ao, nhưng số phận là do tui quyết định. Mọi người đọc truyện vui vẻ. Nhớ cmt và fl tui nhen. I LOVE YOU💜💜 [Nhiên Vãn] [QT] Đồ đệ của ta muốn tự sát, làm sao bây giờ? [Hoàn] Tác giả CeciliaVanQuynh 3211 194 Tác giả Cố Diệp Hồi Ức. Nguyên tác Husky và sư tôn mèo trắng của hắn - Nhục Bao Bất Cật Nhục. Couple Nhiên Vãn. Số chương 5 Chính văn. Summary Lại danh 《 thí luận cứu vớt khả năng tính 》 [ Tổng ] siêu năng lực giả Uchiha Sasuke tai nạn Tác giả kieuthithutra 21129 2020 Tác giảNhư bàn Đọc cảnh cáo Đây là tác giả trung nhị thời kỳ viết xuống hắc lịch sử văn, hành văn lạn, nhân thiết băng, tề thần bức cách cuồng rớt, không kiến nghị tân nhân quan khán Ta là một người siêu năng lực giả, bởi vì ở lần nọ không cẩn thận phá hủy jump này bổn được hoan nghênh thiếu niên truyện tranh thư, bị cái gọi là jump thư trung thần minh trừng phạt tới rồi hỏa ảnh thế giới. Ân, thực hảo, ta từ Saiki Kusuo thành Uchiha Sasuke, có hai con thỏ mắt, còn một giấc ngủ dậy bị cho biết cả nhà bị ta kia phản xã hội nhân cách ca ca lộng xong rồi. Cho nên, vô luận ở thế giới nào ta đều sẽ có cái phản xã hội nhân cách ca ca cùng một đống triền người tiểu yêu tinh ở ta chung quanh sao! Nhắc nhở, xem văn danh liền biết lôi điểm, tác giả hành văn kém. Này văn chủ nói là Sasuke x Naruto, nhưng trên thực tế có thể cho rằng là Saiki x Naruto. Đam mỹ hướng cốt truyện lưu, cảm tình phát triển chậm Tag Hỏa ảnhTổng mạnThiếu niên mạnTề thần Từ khóa tìm kiếm Vai chính Uchiha Sasuke Saiki Kusuo ┃ vai phụ Naruto, Itachi, Hokage mọi người ┃ cái khác [BH] [Xuyên Không] Xuyên CONAN Gặp Nàng Tác giả lpham2313 66611 2926 Chuyện xoay quanh 1 cô gái chỉ vì ngắm gái mà bị xe tải tông chết và đk tái sinh trong thế giới conan mà còn là nhân vật k có trong truyện và khi xuyên vào thì gặp nàng ....... 1x1 nha nha nha Còn mún pít thêm thì vào truyện😀😀 [AOV] [Dongnhan] [Omegaverse] [ZataxLaville] Khế ước vĩnh hằng Tác giả XunPhm408 1132 91 Truyện thể loại là Omegaverse với cặp đôi chính là Zata và Laville, tất nhiên sẽ có thêm một vài cặp đôi trong AOV nữa. Hy vọng mọi người sẽ đón nhận bộ truyện này. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻつ≧▽≦つ Thể loại Nguyên sang, Đồng nhân, Omegaverse, huyền huyễn Lưu ý 1, Truyện dựa vào 100% trí tưởng tượng phong phú bay cao bay xa của tác giả, tác giả chỉ "mượn" 1 số địa danh cũng như nhân vật trong Liên Quân gốc. 2, Ai không thích hoặc dị ứng thể loại Omegaverse, xin kính chào không tiễn. 3, Về kiến thức Omegaverse trong truyện sẽ có 1 phần đúng, 1 phần tác giả chỉnh sửa 1 chút phù hợp với ý thích và mạch chuyện nên sẽ khác với kiến thức Omegaverse thông thường mà các bạn đọc được. Vậy nên khuyến khích các bạn không nên lấy làm chuẩn mực để đi đọc các bộ Omegaverse khác. Và cuối cùng xin cảm ơn các bạn đã hứng thú với tác phẩm của mình. Và một lần nữa chúc các bạn đọc vui vẻ♪ \^^\ zatalaville muradtulen hayateenzo lorionbright dextrasinestrea allainthorne yornaleister keerasephera yanata Tác giả elia__frdm 18231 1787 [Đồng nhân Naruto] Lần Thứ Tư Tương Ngộ / Lần Thứ Tư Gặp Nhau Hán Việt Đệ Tứ Thứ Tương Ngộ Tác giả Bạch Vân Quy Xử Tà Dương Mộ Nguồn Tấn Giang + Fuyu_SA đã được cho phép Editor Anthony Elia Antholia Tình trạng bản gốc Hoàn thành Tình trạng bản edit on going~~~ Số lượng 99 chương 93 chương chính văn + 2 phiên ngoại dài 6 chương CP chính cường cường, Niên thượng đội lốt bằng tuổi - phúc hắc - ngạo kiều - bá đạo - ôn nhu Công X Giảo hoạt - dương quang - thâm tình - ôn nhu Thụ Nhân vật chính Uzumaki Naruto, Uchiha Madara [ Uchiha Sasuke ] ┃ Phụ Hatake Kakashi, Uchiha Obito, Uchiha Itachi, Haruno Sakura, Orochimaru ┃ Tag Đồng nhân Naruto, niên thượng, hỗ sủng 📌📌📌 NGHIÊM CẤM REUPLOAD DƯỚI MỌI HÌNH THỨC! XIN HÃY TÔN TRỌNG CÔNG SỨC CỦA EDITOR!
Chương 1 Biên tập Đào Hoa Nguyên Kỳ Nguồn Năm thứ ba triều Đại Thành. Thiều quốc quận công Sư Đạo Nhiên đang lẳng lặng ngồi ở vị trí chủ vị trong phòng khách, chậm rãi vuốt hàm râu dài ba bốn tấc của mình, ánh mắt híp lại, làm cho người ta không thể nhìn ra được tâm tình của ông. Một tay ông đặt ở trên bàn vuông gỗ lim chạm khắc hoa văn, tay kia cầm thánh chỉ Hoàng đế sai Đại thái giám đưa tới. Trên thánh chỉ ghi rõ ý tứ hoàng đế, muốn con trai trưởng Sư Ngọc Khanh của ông làm vợ thái tử đương triều, hôn lễ đã được định vào ngày mùng sáu cuối tháng này. Sư Đạo Nhiên trầm mặc không nói gì, mọi người cũng không có gan mở miệng. Mẫu thân Sư Đạo Nhiên Mạnh lão thái quân đang ngồi ở vị trí chủ vị bên kia, cụ liếc mắt nhìn con trai vài lần, thấy ông vẫn chậm chạp không lên tiếng, trong lòng hết sức sốt ruột, tay không tự chủ nắm chặc quyền trượng trong tay. Sư Ngọc Khanh là đứa cháu cụ yêu thương nhất, là thế tử thừa kế tước vị Thiều quốc quận cộng, sau này tiền đồ rộng mở làm một vị quan phụ mẫu liêm chính của triều đình, sao có thể gả làm nam thê. Mí mắt suy sụp của Mạnh lão thái quân hơi nâng lên, cụ đưa mắt nhìn hai tay phu nhân Thiều quốc quận công đang nắm chặc khăn lụa, đôi mắt có chút ươn ướt, môi dưới nhàn nhạt dấu răng. Mạnh lão thái quân biết nàng luyến tiếc con trai, trong lòng khó chịu thêm vài phần, mặc dù nàng ấy xuất thân từ gia đình võ tướng, phụ thân nắm giữ binh quyền trong tay, huynh trưởng là người tập võ nên làm tướng hộ quốc, nàng là nữ nhi nhỏ nhất, tính tình dịu dàng ôn hòa, giỏi giang khéo léo, năm đó Mạnh lão thái quân chính vì những điều này mới chọn trúng nàng. Mạnh lão thái quân nhìn xuống chút nữa, bên cạnh là hai trắc phu nhân Lý thị cùng với nhi tử của bọn họ. Mặc dù hai tỷ muội này trước sau đều sinh hạ công tử cho Thiều quốc quận công, nhưng Mạnh lão phu nhân cũng không có nửa điểm yêu thương. Hiện tại hai người nghe Sư Ngọc Khanh được sắc phong làm thái tử phi, vị trí thế tử Thiều quốc quận công trống, trong lòng không nhịn nổi xúc động. Tuy cố gắng đè nén cẩm xúc trước mặt Sư Đạo Nhiên và Mạnh lão thái quân, nhưng làm sao thoát được đôi mắt lão đời của Mạnh lão thái quân chứ. Mạnh lão thái quân nhìn thấy vui vẻ trong đáy mắt bọn họ, trong lòng cười lạnh Ở trước mặt không biểu hiện gì, nhưng hiển nhiên bọn họ biết rõ cháu cụ trở thành thái tử phi thì không thể nào kế tục tước vị được, rõ ràng vui vẻ đến không thế che giấu được. Xưa nay Sư Đạo Nhiên mặc kệ chuyện vặn vãnh trong nhà, phụ thân hai tỷ muội Lý thị có ơn cứu mạng với ông, không hiểu rõ tính nết hai người, ông chỉ thấy bọn họ là người hiền lương cần phải chăm sóc. Nên đối với hai tỷ muội Lý thị cực kỳ chiếu cố, hai tỷ muội kia thấy tính tình phu nhân hiền thục, không tranh không đoạt, càng không đem nàng để vào trong mắt. Đáng thương cho chính thê Thiều quốc quận công thường xuyên bị hai người đè đầu cưỡi cổ, nhờ có Mạnh lão thái quân làm chủ mới không đến nỗi nào. Mạnh lão thái quân chán ghét nhìu mày một cái, thu hồi tầm mắt, trước hạ nhân có báo Sư Ngọc Khanh đi tộc học, lúc này nhìn sắc trời, ắt hẳn cũng sắp trở về. Mạnh lão thái quân tính toán không sai, Đại quản gia Lý Tư thấy Sư Ngọc Khanh hồi phủ, vội vàng dẫn y đến phòng khách “Thiếu gia người trở lại rồi! Lão gia, lão thái thái, và mấy vị phu nhân đang đợi người ở phòng khách.” Sư Ngọc Khanh còn chưa kịp trở về thay y phục đã bị quản gia hối thúc, hiếu kỳ cười nói “Có chuyện gì thế? Sao tất cả đều ở đây đợi ta?” “Lão nô cũng không biết.” Quản gia Lý Tư mỉm cười đáp, “Chẳng qua lão gia thúc giục cậu đi qua đó.” Sư Ngọc Khanh nghe vậy sửng sốt, bước chân liền nhanh hơn, gật đầu một cái, điềm đạm cười với ông ấy, “Đã biết.” Lý Tư nhìn Sư Ngọc Khanh lớn lên, ông biết y vừa là con trai trưởng vừa là thế tử, nhưng rất không khéo hiểu chuyện, cả ngày dốc lòng dùi mài kinh sử, hi vọng có thể đỗ đạt làm quan kế thừa tước vị. Tuy có lão thái quân che chở, không ai dám ức hiếp, nhưng cuối cùng vẫn bị liên lụy đến cuộc đấu đá trong nhà, người khác ở sau lưng nói những lời khó nghe, bị hai vị ca ca xoi mói cũng chỉ âm thầm chịu đựng, chưa từng cáo trạng hay tìm người trút giận. Vừa nghe nói mấy vị trưởng bối đang ở phòng khách đợi mình, trong đầu y liền nghĩ xem bản thân có làm sai chuyện gì không, Lý Tư nhìn cậu thiếu niên Sư Ngọc Khanh mới mười lăm tuổi, nhưng vóc người nhỏ nhắn non nớt, không khỏi đau lòng lắc đầu. Sư Ngọc Khanh vừa bước đến ngưỡng cửa phòng khách, thấy sắc mắt mọi người ở đây đông lại, bầu không khí lạnh lẽo như băng, trong lòng kinh ngạc, vội vàng chắp tay thi lễ với mấy vị trưởng bối. Sư Đạo Nhiên đang suy nghĩ, phản ứng chậm hơn Mạnh lão thái quân, ông đã thấy cụ đưa tay bảo Sư Ngọc Khanh miễn lễ, thẫn thờ khoát tay một cái. Sư Ngọc Khanh thấy sắc mặt mấy người nghiêm túc như thế, dựa theo tình hình trước đây, có lẽ Sư Cự Tập Kiêu và Sư Cự Tập Dũng lại mượn đề tài để nói chuyện của mình, ở trước mặt phụ thân cáo trạng y. Nghĩ đến điều này, y nhìn hai người kia, thấy bọn họ cúi đầu, chẳng biết đang suy nghĩ gì, vẻ mặt cũng khác xa so với lúc đi cáo trạng trước đây. “Ngọc Khanh.” Giọng nói hùng hậu của Sư Đạo Nhiên cắt đứt dòng suy nghĩ của y. “Phụ thân.” Y cung kính lên tiếng, Sư Đạo Nhiên đem chuyện kể lại một lượt cho y nghe, từng lời tựa như búa nặng gõ vào đầu y. “Hoàng đế bệ hạ đã hạ thánh chỉ đem con gả cho thái tử, mùng sáu cuối tháng này thành hôn, từ ngày mai con đừng đến tộc học nữa, ở nhà chuẩn bị cho tốt đi.” Sư Đạo Nhiên nói xong thở dài, đem thánh chỉ nhét vào trong tay y trong khi vẻ mặt của y vẫn chưa hết kinh ngạc, sau đó mày ỷ mặt ê chắt tay sau đích rời khỏi phòng khách. Mắt thấy Sư Đạo Nhiên đi, nhị phòng cũng thi lễ với Mạnh lão thái quân rồi xoay người nhanh chóng lui ra. Trong phút chốc, đại sảnh chỉ còn lại Mạnh lão thái quân bất đắc dĩ lắc đầu, phu nhân quận công dùng khăn lụa gạt lệ và Sư Ngọc Khanh cầm thánh chỉ chết lặng. Sư Ngọc Khanh một lần nữa nhìn nội dung trên thánh chỉ, y không thể tin nổi lời của phụ thân, giống như muốn tìm xem trên ấy có chỗ sai sót nào không. Đáng tiếc, Sư Ngọc Khanh, tên của y được viết hết sức rõ ràng. Y sắp trở thành thái tử phi, hơn nữa còn do Hoàng thượng đích thân tứ hôn, tại sao? Thái tử là con trai trưởng Hoàng hậu, nhận hết mọi hoàng sủng, đáng lý phải nên lấy tiểu thư gia đình cao quý chứ? Tuy rằng triều đình Đại Thành cho phép cưới nam thê, nam tử chỉ cần uống thuốc cũng có thể mang thai như nữ tử, nhưng không phải ai cũng chấp nhận hôn nhân đồng tình cả, sinh ra là nam nhân người nào lại nguyện ý vì nam nhân khác sinh con? Sư Ngọc Khanh quan tâm không phải trở thành nam thê, mà hiện tại càng không thể nào đi thi làm quan được, không thể nào làm Thiều quốc quận công, đừng nói chi là đứng trên quan trường thực hiện hoài bão, càng không thể khiến phụ thân tự hào về mình. Trong khoảnh khắc, giấc mộng Sư Ngọc Khanh vỡ nát. Mạnh lão thái quân nhìn sắc mặt tuyệt vọng của cháu trai, lại nghe tiếng khóc nức nở của con dâu, trái tim như bị dao cắt, cụ không kiềm được nước mắt khóc theo. Hiện tại không biết có bao nhiêu con mắt đang nhìn chằm chằm vào phủ Thiều quốc quận công, Hoàng thượng tứ hôn là chuyện cực kỳ vinh dự, nếu để Hoàng thượng biết bọn họ không thích mối hôn sự này, đừng nói là liên lụy đến cả gia tộc, chỉ e nếu Sư Ngọc Khanh gả sang đấy cũng phải chịu khắc nghiệt. Mạnh lão thái quân cố nặn ra nụ cười, nhìn con dâu nói “Được rồi, ta biết con không nỡ xa Ngọc Khanh, nhưng cũng không cần phải khóc như con nít, Hoàng thượng có thể xem trọng Ngọc Khanh chúng ta, đó là may mắn của Thiều quốc quận công phủ, đáng lẽ phải nên vui mừng mới đúng, tuy mỗi ngày không thể gặp Ngọc Khanh, nhưng được gả vào hoàng thất, có thể hầu hạ thái tử cũng là phúc phần của nó, mau lau nước mắt đi, Hoàng thượng đã phái người đưa lễ vật đến, chỉ e sẽ có không ít người đến chúc mừng, nếu khóc sưng mắt chẳng phải làm trò cười cho đám phu nhân kia sao?” Mạnh lão thái quân nói xong còn cười hai tiếng, phu nhân Thiều quốc quận công nghe mẹ chồng nói thế, vội vàng cúi đầu lau khô nước mắt, cố gắng cười nói “Đúng vậy, để lão thái thái chê cười rồi, từ nhỏ y đang ở bên cạnh ta, nghĩ đến sau này không thể nhìn y mỗi ngày, trong lòng có chút luyến tiếc.” Mạnh lão thái quân gật đầu một cái “Đều là người làm mẹ, ta tất nhiên biết cảm nhận của con.” Cụ ra hiệu cho một đại nha hoàn đến đỡ mình, đi đến trước mặt Sư Ngọc Khanh, vỗ nhẹ lên đôi tay giữa chặc chiếu chỉ, thấp giọng nói “Đứa trẻ ngoan, ta biết trong lòng con đang nghĩ gì, nhưng đây là lệnh vua, không thể trái lại được.” Mạnh lão thái quân nhìn bộ dạng cúi đầu không nói lời nào của y, vừa bất lực vừa đau lòng, thở dài nhìn con dâu nói “Hôn lễ cần phải chuẩn bị rất nhiều thứ, con theo ta đi đến chỗ lão gia thương lượng một chút.” Phu nhân Thiều quốc quận công liền vội vàng lên tiếng trả lời, để nha hoàn đỡ lão thái quân, đau lòng nhìn Sư Ngọc Khanh. Mạnh lão thái quân nhìn ra ngoài cửa nói “Gã sai vặt hay đi theo Ngọc Khanh đâu rồi?” Một thiếu niên hoạt bát nãy giờ đợi ở ngoài cửa vội vàng chạy đến, Mạnh lão thái quân gật đầu một cái, cụ nhận ra đứa nhỏ này, đây là đứa con thứ hai của quản gia Lý Tư – Lý Mậu. “Mau đỡ chủ tử của ngươi về phòng nghỉ ngơi đi, bắt đầu từ ngày mai, kẻ nào muốn gặp chủ tử đều đuổi ra ngoài.” Lý Mậu lanh lợi gật đầu một cái, không ngừng đồng ý, lúc này Mạnh lão thái quân mới hài lòng, liếc nhìn sắc mặt mờ mịt của Sư Ngọc Khanh, liền thở dài rời đi. Lý Mậu thấy bộ dạng hồn bay phách lạc của Sư Ngọc Khanh không khỏi giật mình, mới vừa rồi trong lớp học công tử được thầy giáo khen ngợi nên vô cùng phấn khởi, sao vừa mới đi gặp lão gia với lão thái quân một lúc mà đã biến thành bộ dạng này rồi? Mặc dù gã đứng đợi ở ngoài hành lang, nhưng cũng không dám đứng gần nghe trộm chủ tử nói chuyện, cho nên chẳng hề biết nguyên nhân. Lý Mậu gọi vài tiếng công tử, lúc này Sư Ngọc Khanh mới hoàn hồn, y rũ mắt xuống, nhẹ nhàng cuốn thánh chỉ lại, hít một hơi thật sâu, không nói tiếng nào. Xoay người dẫn theo Lý Mậu trở về viện của mình. Cho đến tận ngày đại hôn mùng sáu, Sư Ngọc Khanh vẫn luôn ở trong viện không rời khỏi đây nửa bước, bởi vì trong cung phái ma ma đến dạy y cách thức hôn lễ và lễ nghi khi vào cung, bao gồm luôn cả việc sau này sinh trẻ con. Sư Ngọc Khanh cả ngày trầm mặc ít nói, chăm chỉ học hành, người dạy không phát hiện được y vui hay buồn. Sư Đạo Nhiên có vài lần đến gặp y, thái độ hòa nhã hơn so với trước đây, nhưng trên mặt vẫn không giấu nổi thất vọng vì y không thể kề thừa tước vị, điều này khiến Sư Ngọc Khanh khó chịu mấy hôm. Ngày mùng sáu hôm đó, trời còn chưa sáng, Sư Ngọc Khanh đã thức dậy, y hiểu rõ lịch trình hôm này của mình nhất định rất bận rộn, cho nên y phải nghỉ ngơi thật tốt, nhưng chẳng hiểu sao y không thể nào ngủ được. Suy nghĩ bản thân sau này sẽ gả vào hoàng thất, từ nay về sau y cùng với Thái tử, cũng có thể là Hoàng Đế tương lai chung sống với nhau cả đời, trong hậu cung với những nữ nhân khác, đếm từng ngày trôi qua, đợi chờ hắn đến sủng hạnh. Sư Ngọc Khanh nghĩ thế nào cũng không hiểu, vì sao Hoàng đế lại chọn y làm thái tử phi, mà vị thái tử kia có biết người mình lấy là một nam nhân không? Có hài lòng mối hôn sự này không? Từ bé y đi theo mẫu thân, biết rất rõ nữ nhân không được trượng phu sủng ái có bao nhiêu đau khổ, y từng nghĩ sau này cưới vợ nhất định phải bảo vệ nàng cả đời, không thể trở thành một người như phụ thân, nhưng không nghĩ lại trở thành một người như mẫu thân. Sáng sớm, Mạnh lão thái quân, phu nhân Thiền quốc quận công cùng với tỷ tỷ ruột thịt Sư Kiều Hoàng đi đến viện Sư Ngọc Khanh. Trong phòng Sư Ngọc Khanh nườm nượm nha hoàn ra vào, chuẩn bị giúp y trang điểm, Sư Ngọc Khanh không muốn trên mặt mình bôi son phấn, y không phải nữ nhân, mặc kệ hỉ nương nói thế nào, y vẫn uyển chuyển từ chối, định khuyên ngăn tiếp nhưng bắt gặp gương mặt nghiêm nghị của y, cũng không dám kiên trì nữa. Mạnh lão thái quân sợ y mất hứng, cũng chiều theo y, chẳng qua đồ trang sức không thể không mang, dù sao cũng gả cho thái tử, đại lễ tổ chức trước mặt bá quan văn võ Hoàng đế và Hoàng hậu, trang phục và trang sức cần phải đẹp đẽ lộng lẫy. Ngay cả mũ cưới tinh sảo Sư Ngọc Khanh cũng không tình nguyện đội, trân châu trên mũ cưới rũ xuống cùng với khăn đội đầu màu đỏ mà nữ tử trước khi xuất giá thường dùng, đợi trượng phu của mình đến vén lên. Thế nhưng mặc kệ Mạnh lão thái quân nói thế nào, y cũng không chịu đồng ý, phải lấy gia tộc ra đàn áp, y mới chịu nghe lời, như nữ tử nặng nề mũ phượng lên đầu. Cậu của y tướng quân hộ quốc đã sớm đứng đợi ở bên ngoài, Sư Ngọc Khanh được Lý Mậu đỡ ra ngoài, cậu y dự định sẽ đưa y ra ngoài phủ, đột nhiên bốn phía truyền đến tiếng khẽ hô, y che mặt nên không rõ chuyện gì, chợt có một bàn tay to duỗi ra thay Lý Mậu đỡ y. Sư Ngọc Khanh tưởng là cậu mình nên chẳng để ý lắm, người nọ lại một lần nữa ôm lấy nửa người y, Sư Ngọc Khanh không có chuẩn bị, trong lòng cả kinh, theo bản năng nắm lấy tay người nọ, định vén khăn che mặt lên, nhưng không thể đành nhịn xuống, mặc dù trong lòng nghi ngờ, nhưng xung quanh không có tiếng người ngăn cản, làm như thế cũng hợp lý. Rất nhanh, y bị người ta ôm ra khỏi phủ, dịu dàng đưa lên kiệu hoa được mười sáu cung nhân khiêng, chậm rãi đi từ hoàng cung đến đây. Mạnh lão thái quân Sư Đạo Quân cùng với tướng quân hộ quốc nhìn đội ngũ cưỡi ngựa trắng đến đỏ dâu, cẩm bào màu đỏ hoa văn con rồng, dung mạo tuấn dật, khí chất cao quý, khiến người ta nhìn một lần khó mà quên được. Thái tử đương triều đích thấn đến đón thái tử phi, còn tự mình ôm lên kiệu. Nhìn đội ngũ đón dâu hôm nay, càng khiến người ta không khỏi nghi ngờ, ngoại trừ hoàng hậu và thái tử, ai có được đón dâu bằng kiệu mười sáu người khiêng chứ? Mọi người không biết người hoàng thất đang nghĩ gì, bọn họ chỉ cảm thấy người này trong lòng Thái tử ắt hẳn rất có trọng lượng, không thể nào không chấn động, ngay cả người trong phủ lẫn thái tử phi Sư Ngọc Khanh cũng được hưởng lây không ít hư vinh. Hết chương 1
hoàng hậu vi thượng